Xin
chào, mình là Suga đây.
Có
rất nhiều người tò mò về những gì mình làm trong kỳ nghỉ. Nói ngắn gọn thì mình
đã đi nhiều, ngủ nhiều và cả nghĩ nhiều nữa. Mình muốn có một chuyến đi để sắp
xếp lại mọi suy nghĩ trước khi tiếp tục với mixtape. Đó cũng là nơi mà mình cần
phải đến.
Mình
muốn làm gì đó không phải với danh nghĩa BTS Suga 24 tuổi mà chỉ đơn giản là
Min Yoongi 24 tuổi. Đây có lẽ là thời điểm để nhìn lại bản thân mình.
Câu
chuyện mà mình muốn kể bây giờ không phải với tư cách là ca sỹ với fan hay BTS
với ARMYs, đây là câu chuyện
giữa con người với nhau.
Mình
luôn muốn trở thành một người thật ngầu trước mặt mọi người, luôn có những suy
nghĩ logic và những quyết định sáng suốt trong mọi tình huống. Mình muốn
sống như cha của mình vậy.
Cha
mình từng nói hãy san sẻ với mọi người xung quanh khi bạn cảm thấy hạnh phúc,
bình tĩnh và đưa ra những quyết định sáng suốt trong những thời điểm ấy. Ngày
đầu tiên khi mà I need u giành được vị trí đầu tiên, mình quan sát mọi thứ xung
quanh. Từng khoảnh khắc trôi qua mình đều cảm thấy hạnh phúc, nhưng mình đã
hàng động như thể là mình không vậy. Khi mình buồn, mình ra vẻ như chẳng sao
hết. Thậm chí khi mình thấy thích cái gì đó thì mình sẽ thể hiện như chẳng hề
quan tâm vậy. Mình luôn giả vờ là một con người lạnh lùng và mạnh mẽ.
Khi
niềm vui được chia sẻ thì nó sẽ nhân đôi còn đối với nỗi buồn thì sẽ chẳng
khiến nó vơi đi chút nào. Đó là những gì mình từng nghĩ. Mình biết bản thân là
người không giỏi thể hiện cảm xúc nhưng mình sống theo cách đó và mình nghĩ là
nó đúng.
Vào
một ngày mà mình không thể nhớ chính xác, khi đang ở trên ô tô với bố mình, ông
ấy đã nói: “Yoongi, đừng sống như bố”.
Ngày
đầu tiên của kỳ nghỉ, cũng là lần đầu tiên kể từ khi mình sinh ra, mình đã uống
với gia đình. Khoảng 6 năm từ khi mình xa nhà, mọi người trong gia đình đã cùng nhau nói chuyện, lắng nghe những câu chuyện mà chưa
hề biết tới. Người cha mạnh mẽ và lạnh lùng mà mình từng biết, giờ đây đã biết
cái gì gọi là tổn thương, đau buồn, thế nào là hạnh phúc và yêu thương.
Trong
phòng tập, studio của mình là đồng cỏ rộng lớn và nhà tù chật chội (?). Mình có
thể làm mọi thứ trong cùng một lúc nhưng không thể thực sự làm mọi thứ. Mình có
thể viết nhạc suốt 20 giờ, mình cũng có thể ngồi đó, không làm gì và chỉ suy
nghĩ trong 20 giờ.
Lần
đầu tiên mình viết nhạc vào lúc 13 tuổi. Khi mình nghe những giai điệu hay,
mình thực sự cảm thấy hào hứng và hạnh phúc hơn bất kì thứ gì. Với mình, âm
nhạc chính là niềm vui và hi vọng. Và mình cũng muốn được trở thành niềm vui và
hi vọng của người khác. Thực sự, mình là kiểu người chỉ muốn bước tiếp thay vì
vấp ngã và đau đớn. Bị bất cứ ai ghét đều trở nên tổn
thương và mình thì không muốn điều đó. Trong Nevermind, “nếu bạn cảm thấy khó
khăn, hãy mạnh mẽ hơn, nhóc ạ”. Có lẽ đó thực sự là những gì mình muốn nói với
chính bản thân.
Khi
giao tiếp với mọi người, điều khó khăn nhất đó là mình không thể đối xử với mọi
người một cách công bằng. Mình không muốn làm tổn thương bất kì ai cả nhưng
điều đó dường như không thể giúp ích, mình luôn có những thiếu sót.
Ngày
thứ 2 ở concert tại Kobe, mình không còn nhớ nhiều sau một giấc ngủ sâu. Mình
thức dậy mà mồ hôi ướt lạnh bởi vì có rất nhiều người đã bị tổn thương.
Bởi
vì mình không thể có mặt trên sân khấu một lần nữa, rất nhiều người có thể bị
tổn thương nên mình tự nói với bản thân phải ở trên sân khấu như không có vấn
đề gì. Nhiều người đã ngăn cản mình. Mình thực sự muốn khóc vì mình không thể
lên sân khấu được. Nhưng nếu khóc, mình sẽ thua cuộc.
Đối
với mình, việc giữ nỗi buồn trong lòng rất dễ nhưng mà không dễ dàng gì khi
những người yêu quý mình phải buồn lòng. Mình đã làm cho mọi người buồn lòng
rồi. Nếu có thể quay ngược thời gian, mình sẽ đứng trên sân khấu dù bất cứ điều
gì xảy ra.
Đó
là lý do có một nơi mà mình cần đến. Mình quay trở lại Kobe trong kỳ nghỉ. Có
nhiều người cố ngăn cản mình, nhưng nếu mình không đến đó, mình sẽ khó lòng mà
đối diện với bản thân.
Vậy
nên mình đã tới Kobe mà không có sự chuẩn bị nào cả.
Đây
là lần thứ hai mình quay trở lại địa điểm sau khi kết thúc concert. Lần đầu
tiên là sau khi kết thúc concert Red Bullet, mình đã tới AX hall. Lần thứ hai
là tại sân khấu mà mình không thể biểu diễn được Kobe World Memorial Hall.
Mình
thực sự ghét khi trở nên vô cảm. Mình không thể nhận sự vinh dự khi mọi người
yêu quý được. Vì thế nên mình đã quay trở lại AX hall và Kobe World Memorial
Hall.
Mình
thực sự thích việc được đứng trên sân khấu và mình vẫn luôn thích nó như vậy.
Khi mình 17 tuổi và chỉ có 2 khán giả trước mặt, mình có thể nhìn thẳng vào mắt
họ. Nhưng giờ đây, sau khi ra mắt, mình dường như không thể đối diện với bản
thân. Có lẽ mình rõ hơn ai hết bản thân vẫn còn thiếu sót.
Trong
ngày đầu tiên của HYYH on stage, cuối cùng mình đã có thể nhìn mọi người với
một tâm hồn thanh thản.
Nhưng
sau khi không thể đứng trên sân khấu vào ngày thứ hai, mình không đủ dũng cảm
và không thể đối mặt với mọi người. Vì thế nên mình đã đến nơi tổ chức concert
tại Kobe, đi dạo vòng quanh tới lúc mà concert của chúng ta bắt đầu.
Lấy
vé ở quầy, dạo bước từng góc nhỏ quanh khu concert, mình muốn có được cảm giác
như đúng những gì các bạn trải qua. Niềm vui, sự hứng khởi trong khi chờ đợi
concert, cả nỗi buồn, sự căm ghét, tức giận hay thất vọng… Mình muốn thấu hiểu
mọi người và mình đã làm như thế. Nhưng mình càng cảm thấy có lỗi nhiều hơn sau
khi trải nghiệm mọi thứ. Xin lỗi vì không trở thành một người hoàn hảo. Mình là
con người yếu đuối nhưng luôn cố tỏ ra mạnh mẽ. Một lần nữa, mình cảm thấy bản
thân vẫn còn thiếu sót đến nhường nào.
Dù
không theo đạo nhưng mình đã cầu nguyện. Sau tất cả, có một số thứ đã được
quyết định rồi.
Đối
với mình – con người luôn muốn cô đơn, tất
cả các bạn đã trở thành một phần to lớn của mình. Tuổi tác, giới tính, quốc
tịch, tôn giáo hay ngôn ngữ mà bạn nói, tất cả đều không quan trọng. Dù
bạn trẻ hay già, mình không quan tâm. Mình từng nói rằng, tất cả mọi người,
những người yêu mến mình và BTS đều là ARMYs.
Sau đó, có một lịch trình khá bất ngờ ở Musicbank nên mình
phải trở về sớm hơn một ngày so với dự định. Mình đã nghĩ thông suốt và trở về.
Một lần nữa, mình cảm thấy bản thân may mắn đến nhường
nào và nhận ra mình là người cần sống cho những giây phút biết ơn. Đây là
khoảnh khắc mình nhận ra sự thật rằng Min Yoongi 24 tuổi, con người ghét trở
thành người lớn đang đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành.
Cảm ơn ARMYs vì đã khiến mình trở thành một người may
mắn. Mình không thường nói những lời này bởi vì mình là người không giỏi thể
hiện cảm xúc. Thông qua những chia sẻ này, những suy nghĩ, đắn đo của mình đã
vơi đi phần nào. Mình là con người vẫn còn nhiều thiếu sót và mình sẽ sống cho
từng khoảnh khắc biết ơn.
Mình yêu các bạn, ARMYs.
Credits:
Engtrans: letmesuga
Pic: real recognize real
